Login

.::♥ Blast: Lời nhắn nhủ dành riêng cho tâm hồn ♥::.

♠ Đơn giản, tôi là Gió...

Vì bản tính của tôi, giống hệt như cơn gió: "Chỉ có phương, có hướng, chứ không bao giờ có tâm"...

Và cũng vì, chưa bao giờ gió ở yên một chỗ... Gió đi qua hết nơi này, lại đến chốn kia ngay... hoàn toàn không có điểm dừng!

Gió có thể chạm được tất cả mọi người... mà chẳng có ai có thể chạm được vào gió... Chỉ đến khi cảm nhận được, thì gió đã bay đến nơi nào khác mất rồi...

    Hoài niệm tìm về...


    À cũng đã gần một tháng rồi anh mới lại viết bài lên cái blog này em nhỉ...
    Nhưng cũng như anh đã khẳng định: "Cái blog này của anh, mãi không chết!"


    Một phần vì nó đã từng gắn liền cùng những bài viết anh dành cho em, cho những người bạn anh, cho những mẩu truyện ngắn rất ý nghĩa và đầy cảm động...


    Em biết không, dạo này Sài Gòn bất chợt thoáng chốc lại có mưa em ạ. Và khi ngắm nó, anh lại càng nhớ em da diết hơn nữa... Nhớ về cái đêm ấy, đêm đông với cơn mưa lạnh rét, anh đưa em về nhà... anh nhớ rõ lắm những khoảnh khắc trong con hẻm ấy: nhỏ, vắng và lặng... vẫn nhớ rõ lắm gương mặt ngà ngà say của em... vẫn nhớ lắm những lời bộc bạch về mối tình cũ vẫn hằn sâu trong em... vẫn nhớ lắm những giọt nước mắt em hôm ấy... vẫn nhớ rõ lắm nụ hôn em trao cho anh mà anh cũng phải đến bất ngờ trong đôi phút... vẫn nhớ lắm ánh mắt em chào anh ra về... vẫn nhớ lắm dáng đi loạng choạng của em vào nhà... vẫn nhớ lắm những hạt mưa đêm ấy...


    Lại là những giọt mưa đêm, nhưng rất Lạ và Quen...

    Lạ vì cơn mưa nay đã không còn vừa lạnh vừa hạnh phúc như trước...

    Quen vì những hạt mưa nay vẫn rơi trong một đêm tối mịt, nó về cùng nỗi nhớ...


    Thời gian gần đây, anh có nghe bạn bè bảo rằng em hay đi chơi cùng vài người bạn mà em đã quen qua các mạng xã hội như Facebook, ZingMe... anh cảm giác như em đã không còn là em nữa rồi, em khác xưa nhiều lắm đấy...


    Tối qua, anh có đi cafe cùng vài người bạn ở cafe Trung Nguyên góc Nguyễn Văn Cừ - Trần Hưng Đạo, có một người anh đã hỏi anh về sợi dây chuyền anh đeo, anh ấy bảo nó rất đẹp, anh ấy thích những sợi dây như vậy, và anh ấy còn hỏi anh mua nó ở đâu. Anh chỉ đáp nhẹ: "của một người bạn tặng em, anh ạ"... Vô hình chung anh ấy lại càng khiến anh nhớ về em nhiều hơn...


    À em này, anh vẫn giữ rất kĩ những thứ em tặng anh đấy, anh sẽ không bao giờ để mất chúng đâu! Nào là chiếc lồng đèn pikachu trong hôm dầu tiên mình thủ vai diễn này, miếng ép hình đầu lâu màu hồng - đen này, móc khóa xe hình con bò này, móc khóa điện thoại như dây usb này, sợi dây chuyền đôi này, chiếc vòng tay anh đã làm đứt này, chiếc nón lưới mà em đã chọn cho anh vì em biết anh thích nhất màu xanh lá với dòng sms "* mới mua hai cái nón, anh một cái, * một cái nha ^^" này và nhất là... là tình yêu một thuở em cho anh... ... ...


    Dạo này anh có quen nhiều người bạn mới trên blog, họ tốt và thân thiện lắm em ạ, anh rất hay nói chuyện cùng họ. Anh và họ đã nói biết bao thứ chuyện trên đời này, nào là chuyện tình cảm này, chuyện học hành này, chuyện tâm tư của họ và anh này, rồi những thứ to nhỏ khác nhau trên đời nữa... thi thoảng anh vẫn có nhắc về em cho họ nghe đấy, hàhà.


    Thôi nào, em hãy giữ gìn sức khỏe, cố học thật ngoan nhé, đừng bỏ dở giữa chừng như lần trước... anh luôn bên em, siêu nhân hồng của anh... ^_^



    No comments:


    .::♥ Những người theo dõi ♥::.

    free counters
     
    Facebook | Twitter | Blog | Website | DNPB | Picasa | Multiply | Flickr

    Copyright © 2010 DNPB's Diary |Designed by DNPB |Written by Diệp Ngọc Phi Bằng

    Nối nhịp từng dòng kí ức DNPB theo thời gian...

    DNPB có 1 chút ngốc nghếch và viễn tưởng của Donkihote. Một chút dằn vặt tâm hồn của nhân vật Hộ. Một chút liều lĩnh và đam mê chinh phục của 007. Một chút si tình của chàng Romeo. Một chút lạnh lùng và lăng nhăng của những gã Don Juan. Còn lại là tôi - 1 chàng trai khá bình thường người Việt...