
21/12/2009... hôm nay là ngày thứ ba mà anh và em không còn thuộc về nhau nữa... mọi thứ đối với anh cứ như thật chông chênh, anh nhớ em rất nhiều, nhớ vô vàn. Suốt cả đêm hôm wa, anh chỉ nghe suốt một bài nhạc "Một Lần Thôi", nó càng làm nỗi nhớ em trong anh thêm da diết. Anh rất cần em, anh rất muốn được lại ngắm nụ cười của em. Ừ đúng đấy, em đã nói "những người có cái tôi wá cao là những người đó ích kỉ lắm" Đúng, tự tôn của anh cực cao và anh rất ích kỉ... Nhưng chẳng lẽ anh lại để em cứ mãi giữ những cái kí ức đã wa của em hay sao? Anh biết thực sự ra em vẫn còn yêu người ấy thật nhiều, nhiều thật nhiều, tình cảm em dành cho anh chắc chắn không thể bì được với tình cảm mà em dành cho người ấy. Em cũng đã từng bảo "anh đi lăng nhăng với người khác xong rồi lại bảo em rằng vì em làm anh buồn. Đó chỉ là cái cớ". Nhưng xin lỗi em, thật sự là thế, những hôm đó, em làm anh rất buồn, ở bên em, anh luôn cảm thấy mình cứ như là một chiếc bóng ko hơn ko kém. Liệu có ai lại thích làm chiếc bóng cho một người khác ko em? Liệu có ai thích làm sự thay thế cho người khác ko em? Một sự thay thế tạm thời chăng?
Nhưng thôi, hãy cứ để đấy, thử xa nhau thêm một thời gian để xem tình cảm dành cho nhau có thật lòng hay ko và để xem có thật sự cần nhau hay ko, em nhé.
Một lần nữa, anh muốn nói: anh nhớ em rất nhiều, anh yêu em nhiều lắm, vợ tũn của anh...













No comments:
Post a Comment